Không hạnh phúc

[14.3.23]

Tôi không hạnh phúc. Tôi có cảm giác mọi người đều tìm được hạnh phúc, trừ mình.

Những ngày K gọi, K nhắn, K quan tâm này kia, tôi có cảm giác mình tìm được người thuộc về mình. Mặc dù tôi không chắc đó có phải là người mình muốn hay không. Nhưng cái cảm giác yên tâm rằng có ai đó quan tâm mình, khiến tôi thấy an toàn và đủ đầy.

Những ngày tôi ko có cảm giác đó, tôi thấy mình mờ nhạt. Những ngày chuẩn bị cách xa gia đình, xa cái lẽ sống mà mình mượn cớ để tồn tại, tôi thấy mình trống rỗng và nhạt nhẽo. Tôi không có lối sống, ko có mục tiêu, ko có sở thích, ko có tình yêu, ko có đam mê sự nghiệp, ko có cảm hứng nghệ thuật. Tôi ko có gì cả.

Tôi có chiếc phòng trọ mới. Fine, tôi sẽ dùng nó để gặm nhấm sự cô đơn của mình, cũng là để tìm thấy mình. Tôi hy vọng K cũng sẽ cô đơn, khi tôi mời K đến chỗ của mình. Tôi không thể hạnh phúc, khi làm bạn của một người có một tình yêu khác.

Giống như tôi ko thể hạnh phúc, khi nhìn vào những người đang hạnh phúc xung quanh mình. Tôi chỉ thấy ganh tị. Tôi chỉ thấy mình thiếu sót, và đớn đau. Mà khi buồn bã đớn đau, ko dễ gì mình có thể bao dung cho người khác.

Hạnh phúc như một chiếc dù, chở che người bên dưới trong cơn mưa đá của cuộc sống. Người như tôi, cảm nhận sự chua chát của Barney dù chỉ coi 1 vài tập phim: You have a Playbook when you’re in thirties, it’s the sad part. Ở tuổi này còn sưu tầm tip hẹn hò, buồn quá có đúng ko?

Tương tư

[21.1.23 - 30Tết]

Tôi thật sự ko thích cảm giác tương tư này. Buổi chiều tà khiến cho lòng nhớ nhung muộn phiền, muốn gặp gỡ, muốn nói chuyện, chờ mong duyên phận cho mình một tín hiệu. Ngày thường bận rộn thì thôi, ngày lễ rảnh rỗi vào những khung giờ này, ko khác gì một kiểu tra tấn.

Nhất là khi, mình (lại) tương tư một kẻ ko thích mình.

Chẳng thà trong lòng không có ai, tất cả chuyện vui đùa hay hò hẹn qua đường, đều ko cần phải dây dưa trong lòng như vậy.


Nếu như người ko đứng lại chờ tôi vào buổi tối hôm đó, nếu ko có một không gian chỉ có hai chúng ta hôm đó, có thể tôi đã không động lòng.


Sau bao nhiêu năm gặp lại, người vẫn luôn là cái dằm trong lòng mình. Tôi không muốn mình bị tổn thương, nhưng cũng không muốn mình bỏ lỡ bất cứ điều gì có thể xảy ra giữa hai chúng ta.

Nhưng tôi, rốt cuộc có bao nhiêu can đảm?

Nỗi buồn cộng hưởng

[25.12.22]

Tôi đang ngồi xoa xoa chỗ đầu gối bị đau. Ở đó có một vết bầm từ tuần trước, nhưng khi nãy tôi lại quỳ ngồi ở đâu đó mà đè ngay trúng chỗ vết bầm, nên nó đau quá xá. Đau tới nỗi tôi bắt đầu tức giận.

Uhm, thường là vậy. Khi quá đau thì tôi chuyển sang tức giận.

Tôi bắt đầu nghĩ: bản thân vết bầm ko có lỗi, bản thân việc vô tình đè vào vết bầm cũng ko có lỗi, chỉ là khi 2 cái cộng hưởng lại, mới trở nên ko thể bỏ qua như thế này.


Cũng như, bản thân việc tôi vẫn thấy cô đơn dù vừa kết thúc buổi đi dạo đêm giáng sinh cùng một chàng trai, việc ấy là bình thường. Bản thân việc tôi vừa mới dùng hết sự nhẫn nhịn và lạc quan của mình để giảng hoà giữa người bố bệnh tật khó chiều và cô người làm qua loa khó bảo, điều đó ko có vấn đề. Bản thân việc lên mạng nhìn thấy những gia đình nhỏ của bạn bè đón giáng sinh cùng nhau và ngợi ca thứ hạnh phúc hoàn hảo ko tì vết của họ, cũng chỉ là một cảm giác ghen tị mà tôi đã quen thuộc bao năm nay.

Nhưng khi 3 cái ấy cộng hưởng lại, tôi bỗng thấy tức giận, bỗng thấy ấm ức, bỗng thấy mệt mỏi với số mệnh của mình. Tôi ko hiểu sao mình lại phải tự bươn chải và chịu đựng nhiều thứ như vậy. Sao ba mẹ mình ko giàu, sao ba mẹ mình ko khoẻ mạnh vô lo, sao mình ko tìm thấy người mà mình muốn cố gắng giữ họ và khi mình cố gắng thì sẽ giữ được họ bên mình?

Sao mình ko có được những gì mình muốn? Sao mình ko bằng lòng với những gì mình có? Sao mình tệ như vậy và sao mình lại có thể âm thầm chịu đựng mà ko oán giận bất kì bên nào như vậy?

Mình có đang đối xử tệ với chính mình hay ko?

Mình có đang cố gắng làm người tốt trong khi mình ko phải?

Hay là mình đang thấy tội lỗi vì mình chưa cố gắng hết sức? Cho cái gì?


Nếu như tất cả những điều “cần phải làm” biến mất, tôi sẽ “muốn làm” gì? Tôi từng nghĩ sẽ bỏ đi xa, mở một cái quán trà sống qua ngày, nhưng đêm nay điều đó thật vô nghĩa. Khoảng trống cô đơn rộng lớn ở trong lòng rốt cuộc vẫn ở đó. Khoảng cách giữa tôi và những người tôi nghĩ là thân cận nhất vẫn ở đó.

Trên con đường hoá vàng

[24.10.22]


Khi mình nương lòng vào một điều gì đó, mình dễ buồn.

Tôi vẫn luôn nương vào ý nghĩ sinh lão bệnh tử là chuyện tất nhiên. Cho đến khi tôi vào thăm bố và thấy bố yếu thế nào. Con người, nếu như ko có tình cảm với nhau, thì cái chết cũng ko đến nỗi buồn đến thế.

Tôi bắt đầu nương vào việc mình được quan tâm, được theo đuổi, mình ko hứa hẹn ko cố gắng và sẽ ko thiệt hại gì. Cho đến khi người ta có dấu hiệu (bị tôi làm cho) giận dỗi, vô tình vào đúng lúc tôi cần người ta an ủi nhất, tôi mới thấy bản thân mình đang đùa với lửa, mình bỗng thấy cần nhưng cùng lúc lại thấy tội lỗi. Như một cái cây khô chỉ cần tưới nước là sẽ hớn hở vươn mình về nguồn nước, nhưng nó vô tri ko biết mình đang chờ đợi điều gì.

Chung quy lại, trái tim trong ngực tôi vẫn bằng máu thịt, nhưng ai nói mình mềm yếu thì mình lại xù lông lên liền. Buồn cười ha. Thực ra những người dám tỏ ra yếu đuối, mới là những người mạnh mẽ nhất.

Tôi ko sợ nỗi buồn. Tôi chỉ khó chịu khi mình cứ buồn mãi ko vui. Tôi khó chịu vì ko ai quan tâm đến vui buồn thật sự trong lòng mình, nhưng mình lại ko sẵn sàng để ai nhìn thấy.

Và tôi thương bố mình. Tình thương thật sự ẩn sau tất cả những nghĩa vụ và lòng thương hại. Tình thương khiến tôi đau khổ vì mình sắp ko còn bố, dù mình đã ko cần bố làm điểm tựa từ lâu. Tôi đau khổ vì mình đứng trước sinh ly tử biệt cùng một người mà mình thương.

Lương thiện, nhưng xấu tính

[26.9.22]

Tôi đã tính đổi phần bio của mình như chiếc tựa đề này. Lương thiện nhưng xấu tính. Lương thiện nhưng xấu tính. Tốt bụng mà bị cái xấu tính nó che khuất mất. Xấu tính ko ai thèm chơi cùng nhưng lại luôn mưu cầu sự sum vầy.

Thật là nghịch lý!

Tôi từng nghĩ việc tốt trời nhìn, mình tử tế cho mình hạnh phúc trước. Nhưng hoá ra tôi ko hạnh phúc. Sự tử tế trong cô độc, sự hào sảng trong lặng câm, sự biết nghĩ và hành động vì người khác ko bù được cái mỏ hỗn đến nổi tổn thương tất cả mọi người quanh mình. Kể cả mẹ. Kể cả những người mình ko muốn tổn thương nhất. Vì sao?

Vì tôi ích kỷ. Vì tôi ko thể chịu được dù chỉ là việc mình nhớ sinh nhật người ta và tổ chức này nọ, nhưng tới sinh nhật mình thì chẳng một ai nhớ lấy. Vì tôi ko đủ bao dung để hạnh phúc với những điều tử tế mình cho đi. Vì tôi mong cầu được nhận lại, được quan tâm, được ủi an, được mè nheo, được đỡ đần những thứ mình phải gánh vác.

Vì tôi khinh người. Vì tôi ghét những kẻ gây rắc rối cho mình. Ghét và trả đũa. Ghét và gây xung đột chỉ để bộc phát cái ghét của mình. Vì tôi không hạnh phúc với việc kiềm chế bản thân và tự mình phải đi an ủi chính đứa nhỏ bên trong đang gào thét đòi được đập phá. Tôi mệt mỏi vì phải an ủi nó hết lần này tới lần khác.

Vì tôi có thù phải trả. Tôi vị kỷ. Tôi cần người ta sòng phẳng và lạnh lùng như cái cách mà tôi đối xử với họ. Nhưng tôi cũng cần người ta ấm áp và bao dung như cách tôi mong mình sẽ đối xử với họ. Tôi biết mình chọn cái gì thì đời sẽ trả mình cái đó. Nhưng tôi đợi mãi ko thấy ai trả cho tôi những nhiệt tình mà tôi đã từng đem cả trái tim mình ra, hoặc là, với tôi như thế là cả thảy, nhưng với cuộc đời thì không.

Mối quan hệ với mẹ gãy nứt, vì cả tôi và mẹ ko ai tự giải toả được cho mình. Chúng tôi như những cọng rơm bện vào nhau mà sống, trôi dạt ngày qua ngày mà ko biết nên hy vọng vào điều gì. Chúng tôi ở cùng một chỗ, cùng nói những vấn đề nhà cửa cơm nước, nhưng đều ko có lối ra.

Mối quan hệ với đồng nghiệp gãy nứt, vì tôi ko thể nghĩ cho cảm xúc của họ. Tôi bộc phát, tôi cáu gắt, tôi cằn nhằn, tôi như con chó dữ được thả ra để cắn khi cần thiết, và cả khi ko cần thiết. Tôi thấy mình cũng kiên nhẫn, nhưng ko ai thấy điều đó. Tôi thấy mình cũng biết thông cảm, nhưng ko ai thấy điều đó. Bởi lẽ, tôi đã chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm hiểu những thước đo của họ. Thế giới của tôi quay quanh tôi, và tôi ko được ai yêu mến. Cũng hay, tôi cảm thấy mình ko cần, ko thèm. Chỉ là mình buồn thôi.

Mối quan hệ giữa tôi và cuộc đời này, cũng gãy nứt. Tôi ko biết mình muốn trở thành ai, thành cái gì. Mười năm trước khi tôi nghĩ mình vẫn sẽ lấy chồng sinh con và có một cuộc sống vây quanh bởi tình yêu thương, tôi đã từng rất hạnh phúc. Mười năm sau tôi thấy mình chỉ là một kẻ thất bại, một kẻ xấu tính, một kẻ ko mang lại ấn tượng gì cho người khác ngoài sự đanh đá và xấc xược. Mà tôi, khi ko đanh đá và xấc xược, tôi thấy mình ko thể đối đầu nổi với sự lươn lẹo của loài người.

Tối nay, đến lượt mối quan hệ giữa tôi và người sếp 8 năm gãy nứt. Tôi ko tìm cách biện hộ rằng đó chỉ là vì sự bất ổn về tâm lý của mình. Tôi chỉ là… ko hiểu được vì sao đến cả chị ấy cũng nghĩ về mình tệ như thế. Chắc tôi lại ko để tâm đến những thước đo của người khác, lại ko để tâm đến thế nào là tôn trọng trong mắt người khác, lại dùng sự đanh đá để bày tỏ bản thân, lại lầm lẫn giữa mất dạy và thẳng thắn. Lại là như thế. Luôn luôn là như thế. Nhưng khi chị nói tôi ko tôn trọng chị, tôi đã nghĩ dù thế nào cũng phải giải thích, nhưng giải thích xong thì sao? Một khi người ta đã bị tổn thương bởi mình, mình cũng đâu còn đủ sức bù đắp hay sửa chữa những cảm xúc đó? Mình làm sao có thể làm một đứa em ấm áp thân thiết được nữa?

Tôi ko còn năng lượng để hâm nóng bất cứ tình cảm nào, bất cứ mối quan hệ nào. Gãy, thì thôi. Trừ mẹ ra thì cũng ko còn mối dây nào trong cuộc đời này mà tôi nhất định phải nắm giữ. Nắm làm gì khi ko ai nhìn thấy mình giữa một đám đông người?

Nói một câu lương thiện, tôi vì mình mà cố gắng làm tốt việc của mình, nhưng chẳng bao giờ là đủ. Do năng lực hay do tôi cầu toàn, đều hành hạ như nhau. Nói một câu xấu tính, tôi cố gắng đẩy tất cả ra khỏi vòng an toàn của mình, để khỏi bị ai tổn thương vì sự vô tâm của họ, nhưng rồi tôi lại ngồi giữa vòng tròn ấy và khóc.

Cuộc đời không có nếu như

[26.8.21]

Tôi đọc một quyển tiểu thuyết xuyên không. Là xuyên tới thời cấp 3, tuổi trẻ thanh thuần. Khiến tôi muốn mất ngủ.

Nhớ về thời cấp 3 của mình, nhớ chàng trai tỏ tình với tôi. Nếu như được quay về, tôi sẽ sống như thế nào? Nghĩ 1001 chuyện, cuối cùng bên tai vẫn vang lên câu nói của cô Nhi: Cuộc đời không có “nếu như”

Phải, đời ko có nếu như, nghĩ cũng đừng nghĩ tới. Nếu như có thể trọng sinh về quá khứ, tôi luôn cầu nguyện để trở về đêm của nụ hôn đầu, với người con trai tôi yêu nhất trong đời mình. Nhưng cuộc đời ko có nếu như.

Cuộc đời mất hơn 30 năm dạy tôi khôn lớn, mà xem ra tôi vẫn chẳng lớn chút nào. Vẫn khờ dại, vẫn mộng mơ, vẫn ôm mãi giấc mơ to về tình yêu và sự lãng mạn. Hơn 30 tuổi còn khóc vì idol, tôi gọi mình là kẻ ở chu kỳ thứ 4 của thanh xuân.

Nhưng tôi biết làm gì với bản thân mình chứ? Thất vọng cũng thất vọng rồi, ghét cũng ghét rồi, muốn chết cũng muốn rồi, gần đây nhất, là chấp nhận chính mình thì tôi cũng đã làm rồi. Không thể quay về, chi bằng đi tiếp, ngày một tốt hơn. Não thanh xuân cũng có cái tốt, tôi luôn muốn làm người thiện lương tin vào những điều kì diệu đẹp đẽ trên đời này, dù chúng có thể sẽ ko dành cho tôi.

Gần đây tôi tham gia một số hoạt động chuyên môn ngoài công ty. Nhận viết một bài báo nội bộ, nhận làm khách mời nói trong một buổi học. Những thứ đó khiến tôi có cảm giác mình sẵn sàng tiếp xúc và tham gia vào thế giới tôi đang sống. Không bài xích, ko thờ ơ, ko trốn lánh vào một thế giới khác. Này có phải là ở tận cùng của tuyệt vọng, tôi và cuộc đời rốt cuộc đã tha thứ cho nhau?

Đêm nay não tôi quay vòng với những kỉ niệm khác nhau trong quá khứ. Mỗi một tưởng tượng về việc trọng sinh sẽ tạo ra một thế giới song song khác. Dù là ở đâu, tôi cũng hy vọng mình sẽ tìm được người để yêu hết mình. Tôi đã tìm kiếm điều đó cả đời mình, nhưng mà không có được.

Nghĩ về chàng trai mà tôi từng yêu nhiều nhất. Nụ hôn đầu giữa lưng chừng núi, tưởng rằng sẽ là một câu chuyện lãng mạn nhất, nhưng hoá ra chẳng có gì gọi là định mệnh. Những lần ứng xử vô duyên và tồi tệ nhất đều là đối diện với anh, thật sự xấu hổ đến ko muốn nhớ lại. Nhưng tôi đối với chút tình cảm dành cho anh, đã giải thoát rồi. Đêm nay ngồi xem lại những dòng anh viết, tôi thấy lạnh lòng. Lâu rồi anh đã không viết nữa, có lẽ anh thay đổi, đã là một người chồng gánh trách nhiệm gia đình chứ ko còn là một chàng trai lãng mạn năm xưa.

Tôi hiểu và yêu bản thân mình, nên tự nhiên mà ko còn dày vò mình vì những điều trong quá khứ nữa. Kể cả anh, cũng ko còn xứng đáng để kéo tôi lại vào vũng lầy của sự chán ghét chính mình.

Giữa những chiều thời gian khác nhau, tôi đã lớn lên mất rồi. Trở thành tôi của bây giờ, dù tốt hay xấu, cũng đã không thể quay lại, vậy thì hà cớ gì phải đau và hối tiếc? Nói ko muốn bắt đầu lại là nói dối, nhưng cuộc đời ko có nếu như, mà chỉ có thể bước tiếp về phía trước.

Why I’m still single

[26.8.21]

- Vì sao em vẫn còn độc thân?

- Chà, diễn tả câu trả lời thì cũng cực á, để e kể chuyện cho dễ hình dung nhé:

Giả sử chúng ta đều là học sinh, cùng làm một đề kiểm tra trắc nghiệm. Mỗi câu hỏi có nhiều đáp án, chỉ cần đánh dấu vào, đúng thì được một điểm, giỏi hay dở nhìn điểm là biết. Nhưng có một số đứa học sinh quái dị, mỗi khi đưa ra lựa chọn lại viết một lèo lý luận kế bên tại sao nó nghĩ cái này là đúng. Ngẫu nhiên có một số lý luận nghe lọt tai nên đôi khi thầy cô sẽ cho thêm 0,25. Thế là điểm mấy đứa này bị lẻ.

Sau đó, khi tự chọn bạn cùng học, những người điểm tròn đều dễ dàng chọn những người có điểm giống như mình, cùng một sức học sẽ dễ trao đổi về những lựa chọn, cùng một cách nghĩ sẽ dễ hiểu nhau hơn.

Vậy mấy đứa lẻ điểm thì sao? Tụi nó sẽ chọn những đứa điểm gần mình nhất. Có thể chọn đứa điểm tròn và kiên nhẫn tìm cách giải thích góc nhìn khác biệt của mình về những lựa chọn. Hoặc lại chọn trúng một đứa lẻ điểm hay lý sự, để vừa học hỏi lẫn nhau vừa cãi chí choé cho vui.

Vậy đứa nào còn sót lại? Chính là những đứa nhất định phải tìm một kẻ ko chỉ có điểm số tương đương mà lại còn phải có cách lý luận giống mình. Không phải không tôn trọng sự khác biệt giữa người với người, chỉ là khi xảy ra mâu thuẫn thì không muốn thoả hiệp cũng không muốn cãi lộn.

Là vậy đó!

- Ý em là… vì em có cách suy nghĩ lạ hơn mọi người nhưng luôn muốn tìm người tâm đầu ý hợp với mình nhất, nên mãi chưa tìm ra?

- Sai rồi. Là em tự cho rằng mình khác biệt nên sống kiêu ngạo và khó ở, thành ra ko có ai chịu nổi em đó! 🤣🤣🤣

image
image

[17.8.21]


Mình gượng dậy

Từ nỗi buồn mất đi một niềm vui

Từ giữa đêm đen của tuyệt vọng

Từ nỗi cố chấp của đợi chờ


Để quên một nỗi buồn

Người ta tìm niềm vui mới

Còn chúng mình khờ dại

Làm cách nào quên được niềm vui?


Mình gượng dậy

Biết thời gian sẽ làm phai kí ức

Biết mê say bấy lâu không có thực

Biết mình rồi sẽ lớn khôn

Nhưng bởi vì cơn sốc chưa hoàn hồn

Nhưng bởi vì người đột nhiên biến mất

Nhưng bởi vì nỗi đau này quá thật

Làm sao mình cắt đứt với một niềm vui?


Trời đã tạnh rồi

Người rũ bỏ tấm áo choàng lấp lánh

Hiện thực như một gào nước lạnh

Tạt tắt những mộng mơ

Người đâu cần xin lỗi

Vì chúng mình bất hối

Vì thế đạo buồn cười

Vì chúng ta chấp nhận cuộc chơi

Kể cả khi mình là kẻ bại


Mình gượng dậy

Như lời người nói

Nhân sinh mênh mang,

Hà tất mãi chìm đắm

Trong một khắc thăng trầm?

image

[16.8.21]


Tình yêu vĩnh viễn không mất đi

Chỉ dịch chuyển từ nơi này sang nơi khác

Chỉ vùi sâu vào tro tàn

Chỉ tan loãng vào không gian

Chỉ là ở đây

Như hơi thở nghẹn trong lồng ngực

Như ngọn lửa niềm vui chợt đứt

Làm sao ấm nổi đêm dài


Giữa một mảnh tim mềm

Ta chọn tin lòng người đẹp đẽ

Ta chọn tin tâm hướng mặt trời

Ta chọn mình trong sáng, an vui

Giữa cuộc đời tĩnh lặng

Ta chọn nụ cười, nước mắt, tiếng sênh ca

Những lựa chọn không bao giờ hối tiếc

Từ lúc nào hiểu được

Khi kí thác buồn vui vào những người không quen biết

Lại là hồn nhiên ấm áp đến nhường nào


Tình yêu vĩnh viễn không mất đi

Chỉ quanh quẩn ở nơi không thấy được

Trong hơi thở từng ngày ta đếm được

Trong cơn mơ chờ người ấy quay về


P.s: Người từng nói

Vui vui vẻ vẻ mà qua một ngày

Buồn buồn tủi tủi cũng qua một ngày

Vậy cớ gì không vui?

image

[15.8.21]

Không chỉ mình tôi, tất cả fan đều muốn giữ lại hình Hạn cười.

Không chỉ mình tôi, mọi người đều khóc.

Hạn có 1001 tạo hình, nhưng đẹp nhất là khi cười.

Mỗi lần xem hình Hạn, tôi đều tự hỏi: Tại sao lại tàn nhẫn với đứa bé ấy đến thế? Tại sao lại là Hạn của chúng tôi rơi vào cảnh này? Đứa trẻ chỉ muốn làm việc theo đam mê của nó từ thời còn đi học, tại sao ngăn cấm nó? Sống dưới một bầu không khí mất tự do đến vậy, trằn trọc giữa cuộc chơi tàn nhẫn đến vậy, Hạn, giấc mộng này đã tổn thương Hạn đến mức nào rồi?

Mẹ tôi hỏi vì sao lại đau lòng đến thế? Người ngoài ko hiểu đc, cảm giác này như bị thất tình. Người mình yêu thương nhất, nhìn thấy anh ta cười khiến mình vui vẻ ấm áp mà gắng gượng qua thêm một ngày, bỗng dưng trong 48g biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của mình. Còn tệ hơn nữa là, anh không chỉ “chết”, mà còn là bị “giết”, bị chà đạp thanh danh ngay trước mặt mình. Những gì anh yêu quý, những gì anh dốc sức, đều ko còn nữa. Người ta kéo Hạn xuống thần đàn, giẫm đạp, đổ tội, hả hê. Dù những thứ anh cố gắng, và thứ anh phạm phải, chẳng hề liên quan đến nhau.

Không đau lòng sao được, dù chỉ là một cuộc chơi, nhưng Hạn ơi, 11 năm nay đó là tất cả sự nghiệp của Hạn từ thời còn đi học. Với lý trí, chúng tôi (và cả Hạn) đều biết rằng đây chỉ là một ngã rẽ cuộc đời, ko làm nghề này thì làm nghề khác. Nhưng có trái tim nào lại không biết đau?

Hạn nói lời tạm biệt, nói xin lỗi vì đã kết thúc như vậy, đã để lại kí ức như vậy. Nói fan phải sống tốt, phải làm điều mình muốn làm, vì giờ Hạn cũng đã có thể làm đc điều anh muốn. An ủi hay lắm, xót lắm, trừ phi “điều muốn làm” là được yêu Tuấn trong thầm lặng, còn ko, làm sao chúng tôi tin Hạn ko đau lòng?

Thế giới này bạc bẽo như vậy, tôi nghĩ cảm ơn trời vì Hạn ko quá ngây thơ, biết lòng người vô tình, biết thế đạo vô lường. Cực kì hy vọng Hạn là người thực dụng, biết tính toán, biết chừa đường lui cho mình. Cầu mong Hạn đã biết trước, thậm chí sẵn sàng cho cuộc rút lui này. Nếu ko cố gắng nghĩ như vậy, tôi sẽ thương Hạn đến điên lên mất!

30 tuổi - năm đánh dấu nhiều cột mốc của Hạn. Vinh quang chói lọi nhất, và cú rơi từ thần đàn tan nát nhất. Hạn từng nói kiểu thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, tôi biết ít nhiều gì Hạn cũng ko hối tiếc. Những vụng về của chú bé lần đầu đứng trong concert, đứng nhận giải, cho tôi biết giấc mơ của Hạn đã đạt được phần nào. Tôi nghĩ Hạn đã cam tâm hơn vì ko còn buồn le lói trong nhiều năm. Nhưng cái kết thúc này, có ai muốn? Hạn ko cần xin lỗi chúng tôi, mà là bọn người ấy nợ chúng tôi và nợ Hạn. Quả báo sẽ tới dù sớm hay muộn.

Tôi ko muốn chết nữa. Tôi sợ kiếp sau ko có Hạn. Tôi muốn sống để chờ Hạn trở lại với chúng tôi. Nhưng nhân sinh đằng đẵng, dù dồn hết tình yêu cho Tuấn, chắc gì tình yêu này sẽ chẳng phai nhạt? Tôi ko sợ chờ đợi, tôi chỉ sợ ko biết phải chờ đến bao giờ, lại sợ mình chỉ chờ được một kết cuộc không tốt đẹp. Hạn, tại sao tâm hướng về mặt trời, nhưng lại bị lấy đi đôi cánh?

Có bạn đã gieo quẻ nói rằng, mọi người có tin không, con đường sau này của Hạn sẽ hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng thoát khỏi thế giới “thân bất do kỷ”, Hạn sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi tin Hạn sẽ yêu quý bản thân và gia đình. Tôi mong Hạn sẽ hạnh phúc. Những kẻ kia ko xứng nhìn thấy nụ cười của Hạn, chúng tôi có thể cũng ko xứng, nhưng tôi thật sự hy vọng một lúc nào đó có thể nhìn thấy Hạn có happy ending, vui vẻ sống, thoải mái sống.

Trương Triết Hạn của chúng tôi, mãi mãi kiên cường!