[15.8.21]
Không chỉ mình tôi, tất cả fan đều muốn giữ lại hình Hạn cười.
Không chỉ mình tôi, mọi người đều khóc.
Hạn có 1001 tạo hình, nhưng đẹp nhất là khi cười.
Mỗi lần xem hình Hạn, tôi đều tự hỏi: Tại sao lại tàn nhẫn với đứa bé ấy đến thế? Tại sao lại là Hạn của chúng tôi rơi vào cảnh này? Đứa trẻ chỉ muốn làm việc theo đam mê của nó từ thời còn đi học, tại sao ngăn cấm nó? Sống dưới một bầu không khí mất tự do đến vậy, trằn trọc giữa cuộc chơi tàn nhẫn đến vậy, Hạn, giấc mộng này đã tổn thương Hạn đến mức nào rồi?
Mẹ tôi hỏi vì sao lại đau lòng đến thế? Người ngoài ko hiểu đc, cảm giác này như bị thất tình. Người mình yêu thương nhất, nhìn thấy anh ta cười khiến mình vui vẻ ấm áp mà gắng gượng qua thêm một ngày, bỗng dưng trong 48g biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của mình. Còn tệ hơn nữa là, anh không chỉ “chết”, mà còn là bị “giết”, bị chà đạp thanh danh ngay trước mặt mình. Những gì anh yêu quý, những gì anh dốc sức, đều ko còn nữa. Người ta kéo Hạn xuống thần đàn, giẫm đạp, đổ tội, hả hê. Dù những thứ anh cố gắng, và thứ anh phạm phải, chẳng hề liên quan đến nhau.
Không đau lòng sao được, dù chỉ là một cuộc chơi, nhưng Hạn ơi, 11 năm nay đó là tất cả sự nghiệp của Hạn từ thời còn đi học. Với lý trí, chúng tôi (và cả Hạn) đều biết rằng đây chỉ là một ngã rẽ cuộc đời, ko làm nghề này thì làm nghề khác. Nhưng có trái tim nào lại không biết đau?
Hạn nói lời tạm biệt, nói xin lỗi vì đã kết thúc như vậy, đã để lại kí ức như vậy. Nói fan phải sống tốt, phải làm điều mình muốn làm, vì giờ Hạn cũng đã có thể làm đc điều anh muốn. An ủi hay lắm, xót lắm, trừ phi “điều muốn làm” là được yêu Tuấn trong thầm lặng, còn ko, làm sao chúng tôi tin Hạn ko đau lòng?
Thế giới này bạc bẽo như vậy, tôi nghĩ cảm ơn trời vì Hạn ko quá ngây thơ, biết lòng người vô tình, biết thế đạo vô lường. Cực kì hy vọng Hạn là người thực dụng, biết tính toán, biết chừa đường lui cho mình. Cầu mong Hạn đã biết trước, thậm chí sẵn sàng cho cuộc rút lui này. Nếu ko cố gắng nghĩ như vậy, tôi sẽ thương Hạn đến điên lên mất!
30 tuổi - năm đánh dấu nhiều cột mốc của Hạn. Vinh quang chói lọi nhất, và cú rơi từ thần đàn tan nát nhất. Hạn từng nói kiểu thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, tôi biết ít nhiều gì Hạn cũng ko hối tiếc. Những vụng về của chú bé lần đầu đứng trong concert, đứng nhận giải, cho tôi biết giấc mơ của Hạn đã đạt được phần nào. Tôi nghĩ Hạn đã cam tâm hơn vì ko còn buồn le lói trong nhiều năm. Nhưng cái kết thúc này, có ai muốn? Hạn ko cần xin lỗi chúng tôi, mà là bọn người ấy nợ chúng tôi và nợ Hạn. Quả báo sẽ tới dù sớm hay muộn.
Tôi ko muốn chết nữa. Tôi sợ kiếp sau ko có Hạn. Tôi muốn sống để chờ Hạn trở lại với chúng tôi. Nhưng nhân sinh đằng đẵng, dù dồn hết tình yêu cho Tuấn, chắc gì tình yêu này sẽ chẳng phai nhạt? Tôi ko sợ chờ đợi, tôi chỉ sợ ko biết phải chờ đến bao giờ, lại sợ mình chỉ chờ được một kết cuộc không tốt đẹp. Hạn, tại sao tâm hướng về mặt trời, nhưng lại bị lấy đi đôi cánh?
Có bạn đã gieo quẻ nói rằng, mọi người có tin không, con đường sau này của Hạn sẽ hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng thoát khỏi thế giới “thân bất do kỷ”, Hạn sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi tin Hạn sẽ yêu quý bản thân và gia đình. Tôi mong Hạn sẽ hạnh phúc. Những kẻ kia ko xứng nhìn thấy nụ cười của Hạn, chúng tôi có thể cũng ko xứng, nhưng tôi thật sự hy vọng một lúc nào đó có thể nhìn thấy Hạn có happy ending, vui vẻ sống, thoải mái sống.
Trương Triết Hạn của chúng tôi, mãi mãi kiên cường!